Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.Tôi cũng có dự định ấy.Nhiều điểm rất giống tôi.Khi mà đã lớn đầu cả rồi.Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.Và tôi phải đành lòng tiêu diệt.Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn.Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.Đã là hội viên thì ở cả ngày cũng được, miễn là trước mười rưỡi tối, giờ đóng cửa.
