Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò.Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Càng kéo nó càng lùi lại.Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.Rồi lại êm êm lan ra.Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.Chẳng ai thua thiệt cả.