Tôi chốt trong, không thưa.Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi.Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.Bon chen với người khác và bon chen với chính mình.- Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác.Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra.
