Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do.Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.Nhưng cũng thông cảm với ông ta.Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn.
