Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận.Và bản thân họ phải tự thoát ra.Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc.Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp.Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm.Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.