Tôi gọi đây là triệu chứng của căn bệnh kiêu kỳ.Cô sống giản dị như những người dân địa phương, chứ không phải theo kiểu khách du lịch nên hầu như cô không mấy khi tiêu đến tiền.Tại sao? Bởi vì cách của bạn đã dẫn bạn đến tình trạng của bạn hiện nay.Tuy nhiên ở đây có một cảnh báo quan trọng.Bạn có thể nhìn nhận sự việc như sau.Khi đó, chúng tôi quay cuồng trong vui sướng và cha tôi trở nên khác hẳn.Tôi sẽ phải quản lý tất cả số tiền đó, tôi sẽ phải tìm hiểu cặn kẽ về các vụ đầu tư.Khi làm việc với người khác, bạn có thể trở thành người lãnh đạo hoặc sẽ là người đi sau.Các khoản tiết kiệm cũng là một thành phần thiết yếu của tổng tài sản.“Bạn bè và gia đình sẽ nói ‘Anh nghĩ anh là ai chứ?’ và chỉ trích tôi.
