Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng.Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.Chúng tôi đi thay quần áo.Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng.Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất.Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.