Khi mà tôi lạc loài.Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường.Có thể cháu học đêm qua.Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.Em sẽ thôi là một sinh linh.Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra.Không, phải giữ sức khỏe.
