Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Con mèo lại sán vào tôi.Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi.Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.
