Tôi cảm thấy không khí dồn vào phổi tôi.Chúng luôn luôn rình tôi.Triết gia Trung Quốc có nói: "Nhận chân sự chẳng may nhất đã xảy ra là tìm được sự bình tĩnh chân thiệt trong tâm hồn rồi".Tôi ở trong đội tình báo 999 và chúng tôi mới "vùi thân" ở miền Normadie [14].Mà cuộc thi ấy mở chung cho hết thảy sinh viên các trường Đại học.Vậy đóng kỹ những bức vách trước và sau đi, và luyện lấy tập quán "Đắc nhất nhật quá nhật nhất".Rồi tôi toan kiếm việc tại một nhà chuyên chở mà không được.Bằng cách nào? Bằng cách phỏng vấn những người đã làm nghề ấy từ mười, hai chục hoặc bốn chục năm.Nhưng rút cục, cách nào làm cho ta sướng hơn? Cách tự bắt ta sống theo một ngân sách nhất định; hợp với túi tiền hay là cách tiêu xài thỏa thích để rồi nhận được giấy xanh đỏ của mõ toà thúc nợ và lủi như cuốc khi chủ nợ đập thình thình vào cửa?Đây là hai trang đó:
