Tôi vẫn không chừa, tôi xuẩn quá.Tôi nhăn nhó, quạu quọ.Sự thiệt thì suy nhược ít khi do một nguyên nhân hoàn toàn thể chất".Bạn đã biết rằng óc và gân cốt không nghỉ ngơi được khi bắp thịt ta căng thẳng.Bạn nên chú ý rằng câu này thốt ra không phải bởi miệng một người lạc quan mà lại bởi miệng một người trong hai mươi năm đã biết thế nào là lo lắng cho ngày mai vì nghèo khổ, đói khát, để rồi trở nên một nhà văn hào xuất sắc nước Anh thời đó.Câu ấy tôi mượn của Emerson trong đoạn cuối thiên tuỳ bút "Tự tín" của ông: Khi ta thắng trên đường chính trị, khi lợi tức của ta tăng lên, khi ta hết bịnh, mạnh trở lại, hay có bạn đi xa trở về, hoặc gặp một hoàn cảnh thuận tiện nào, những lúc đó ta thấy tinh thần phấn khởi và ta nghĩ rằng ngày vui sắp tới.Tôi giúp việc xã hội trong châu thành, làm Hội trưởng hội học sinh.Rồi thì ông gặp một chuyện rủi, tai hại đến nỗi giết ông được.Bây giờ tôi làm việc tại một bàn giấy.Nhưng chuyện xảy ra thiệt.