Hôm nay, đi học về, Chip nhận thấy một bầu không khí nặng nề tràn ngập căn nhà nhỏ của mình.Sao cô ấy có thể nói với mình những lời tuyệt tình đến thế cơ chứ, mình không thể tin được đó là những lời phát ra từ cửa miệng của cô ấy.“Vy!” - giọng một người thanh niên phát ra.Không thích đọc văn nhưng lại thích viết văn.Cục Ghét nghe cuộc đối thoại này thì lấy làm lạ, không hiểu thật ra là có chuyện gì, vốn tính hiếu kỳ Ghét ta quyết định theo chân voi cha xem chuyện gì sẽ xảy ra.Vốn sẳn tính nhút nhát và ít quan hệ, không hoạt động xã hội nhiều, đối với tôi, dường như điều đó lại càng trở nên khó khăn hơn.Hôm nay tự nhiên có hứng dậy sớm, ngồi viết nhật ký.Nếu phải khổ để một mình mình chịu thì được rồi.nhưng không, khi đó cái bạn mất chính là ý chí."Sao mặt cô nhìn giống con nít vậy ạ?" - cô bé ngây thơ hỏi.