Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có.Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù.Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc.Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.
