Bà kể: "Năm năm trước, một hôm vào tháng chạp, tôi thấy tâm hồn chìm đắm trong biển ưu tư.Tại nhà thương, ông không chịu nằm trong phòng riêng mà xin nằm trong một phòng chung để được gần những người đau khổ khác.Nghe lời tôi khen, người ấy nhớ lại vẻ đẹp của con vật".Nhưng lời khuyên của tôi như nước đổ lá khoai.Nhiệm vụ của chúng ta là giúp y chứ không phải là treo cổ y đâu nhé".Nếu không bị loà, rất có thể ông Milton chỉ thành một thi sĩ làng nhàng, chớ không phải là thi sĩ đại tài như ngày nay, và cũng rất có thể Beethoven đã không đi tới chỗ tuyệt đối của âm nhạc, nếu ông không điếc.Ông chế nhạo tất cả các tôn giáo, cho rằng Thánh kinh chứa toàn những chuyện hoang đường và đời người là một "chuyện do một thằng khùng kể, đầy những lời rỗng tuếch, vô nghĩa và những hành động hung hăng của những kẻ hoá dại".Rồi nói với hàm răng, mắt, tay, chân: "Duỗi ra".bà ấy già và goá - cảnh ấy buồn thiệt - nhưng bà có rán hành động như người vui sướng không?.Bạn thử xem được không nào? Tôi xin nhắc lại bốn câu hỏi ấy:
