Khi óc ta thấm nhần chân lý chủ yếu này là không có gì xảy ra mà không có nguyên nhân thì chẳng những trí óc ta mở-mang thêm mà lòng ta cũng rộng rãi hơn.Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy.Đó, thái độ của thầy phải như vậy.Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.Tôi không hiểu tại sao như vậy.Thành thử chúng tôi không thể .Bạn thừa nhận rằng tôi đã chọn ví dụ đó không phải vì nó có lợi đặc biệt cho thuyết của tôi chứ?Ông thức dậy lúc 9 giờ, điểm tâm từ 9 giờ 7 phút đến 9 giờ 9 phút rưỡi rồi khoá cửa ra đi.Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn.
