Khi là một ảo thuật gia, tôi cần hiểu khán giả của mình nhìn nhận thế giới như thế nào, để sáng tạo ra những tiết mục đánh lừa và làm trò giải trí cho họ.tôi liền nhóm họp với trợ lý nghiên cứu của mình lúc ấy là Matthew Smith và tiến sĩ Peter Harries, một nhà tâm lý học cũng rất quan tâm đến việc nghiên cứu yếu tố may mắn.tôi vốn linh hoạt, tôi không coi mình là người sáng tạo theo cách thông thường – tôi không sáng tạo ngẫu hứng như nhà soạn nhạc hay nghệ sĩ, mà cố suy nghĩ cẩn thận, tránh suy nghĩ thẳng tuột và hạn hẹp.Nancy mô tả mình sử dụng vài kỹ thuật thúc đẩy trực giac và linh cảm may mắn của mình như thế nào: “nếu chuông báo động rung, tôi đứng lùi lại một chút để nhìn lại tình huống ấy, thường là bằng cách chiêm nghiệm, thiền đinh, tất nhiên cũng khó dẹp yên tâm trí mình, nhưng tôi sẽ nói: cái quái gì thế, đằng nào mình cũng làm mà.Chợt, tôi choàng tỉnh mà giấc mơ cứ còn vương vấn mãi trong đầu.Người may mắn cho rằng những biến cố không đoán trước được và không thể kiểm soát được liên tục có hậu cho mình.Tiếp theo, bạn hãy đọc từng câu tuyên bố trong bài trắc nghiệm, rồi chấm điểm từ 0 đến 100 ở cột bên phải, hầu chỉ ra khả nănag bạn sẽ gặp những sự việc ấy vào lúc nào đó trong tương lai.Và hãy suy nghĩ như anh ấy.Có một người bạn xa thành phố ghé thăm.Giờ thì giở qua phụ lục A (ở cuối sách), và nhìn những lá bài ở đó.
