Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu.Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ.Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.Mà tôi đã làm gì có những cái đó.Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa.Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai.