Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.Khi mà đã lớn đầu cả rồi.Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.Có điều, em chã thích.Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.Với đời người, ngắn lắm.
