Tôi biết một người đã làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn từ 15 năm rồi.Sau khi cám ơn và tỏ lòng tiếc không nhận lời được, ông vội vàng giới thiẹu một người có thể thay ông được.Đây là phương pháp của ông: khi có một ghế quan trọng nào trống, ông mời hết các nhà thủ lãnh lại hỏi, theo ý nên tiến cử ai.Họ ký một tấm chi phiếu một triệu đồng, hoặc viết một bức thư tiến dẫn ta với Hoàng đế Ba Tư rồi vinh hạnh đưa cho ta.Và xin ông nhớ kèm thêm một nụ cười với vài lời âu yếm.Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được gặp một nhà thực vật học và ông ấy nói chuyện nghe muốn mê.Khi tôi tới Philadelphie, tôi kêu điện thoại liền và nói với bà đại loại như sau này:Nhưng nếu không có sự khuyến khích đó thì có lẽ nó còn làm suốt đời trong những nhà máy đầy chuột cống."Làm nghề của tôi phải đứng đắn, đúng hẹn.Chỉ có một người đại tài mới giữ vững được địa vị đó".