Vậy phải đọc lại cuốn này thường thường.Năm 1932, bà sống trơ trọi trong một căn nhà có ba phòng.Lời lẽ của lão nghe đáng bực thật, nhưng mình cũng phải cảm ơn lão.Ông Loftin 70 tuổi và đau, phải nằm ở giường hoài.Đừng đương hành động mà ngừng để xem xét lại nữa.Tôi không buồn đóng tàu chút nào, mà cũng không buồn làm việc gì cả.Tôi nghĩ rằng một ngày kia loài người sẽ bị tiêu diệt, cũng như những quái vật ấy.Đối với những bà ấy, người ta khuyên mỗi tối nên thảo một chương trình cho ngày mai.Dẹp hết giấy tờ trên bàn, chỉ để lại văn kiện liên quan tới công việc đương làm thôi.Một hôm, nhân thấy một đám đông quây quần chung quanh mình, trên một ngọn đồi, ông bèn đọc một diễn văn mà nhân loại đã trích lục nhiều hơn hết từ trước tới giờ.