Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.Vì gia đình? Có, tất nhiên là có.Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.