Sống hay chết cũng chẳng cần nữa.Ông kể chuyện một kế toán viên mà ông biết.Thế mà cho tới khi tôi 14 tuổi, không bao giờ tôi được một đôi giày cao su.Hiếu giới thiệu cho tôi hai cuốn How to win friends and influence people và How to stop worrying [1] đều của Dale Carnegie và kiếm cho tôi được cả nguyên bản tiếng Mĩ với bản dịch ra tiếng Pháp.Có phải bằng cách than thân trách phận và muốn được mọi người chú ý tới, săn sóc cho không? Không.Tôi không hề để ý tới những sự gian lận đó mãi cho tới hôm có một người laị thăm tôi tự xưng là Thanh tra của chính phủ và đòi tôi một số tiền trà nước.Tình thế nguy ra sao? Có thể tệ hơn được không? Có thật là vô hy vọng không?Sau bữa ấy, tôi vừa khóc vừa cầu xin.Ông muốn nói: Một khi đã quyết định xác danh sau khi xem xét kỹ lưỡng các sự kiện rồi, thì hành động ngay đi.Tôi vội bảo cho chúng yên tâm.