Có lẽ họ sợ phải kiểm tra giá trị thực của mình trên thương trường.Ai nấy đều ép xe tôi, cắt qua giành đường ngay trước mặt tôi, chưa kể thỉnh thoảng còn giơ ngón tay ra vẻ xỉa xói nữa.Cô ta có đồng ý với cách làm đó không? Không! Cô ta có túng quẫn không? Có! Và cô ta vẫn sẽ nghèo khó như thế suốt đời, trừ khi cô ta hiểu ra rằng để trở nên giàu có, người ta cần được trả công dựa theo kết quả làm việc.Và chúng ta chạy về phòng riêng, đóng sầm cửa lại, rồi làm nhàu nát chăn gối hay đập phá bất cứ thứ gì cốt để giải tỏa sự ức chế, của mình.Thế là họ sụp đổ hoàn toàn.Khi đề cập đến đạo đức nghề nghiệp, kinh sách của đạo Tin Lành có câu: “Công việc đáng giá 1 đô-la được trả bằng 1 đô-la”.Mọi việc vẫn diễn ra như thế, và họ vẫn cứ nghèo!Cô ta có đồng ý với cách làm đó không? Không! Cô ta có túng quẫn không? Có! Và cô ta vẫn sẽ nghèo khó như thế suốt đời, trừ khi cô ta hiểu ra rằng để trở nên giàu có, người ta cần được trả công dựa theo kết quả làm việc.Vì căm ghét những thói quen hà tiện của họ, nên cô quyết phải làm ngược lại.Nếu bạn muốn nghèo khó, hãy tập trung vào việc tiêu tiền.