Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.Những giọt nước mắt bằng gỗ.Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị.Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.