Đã một tuần rồi, đêm đó tôi mới được ngủ say.Tôi phải nằm liệt giường, mụt mọc đầy mình.Ông đẩy qua một ngã tư và ngả thân ra đằng sau hầu ghếch miếng ván lên vỉa hè, thì vừa lúc ông bắt gặp mắt tôi đang nhìn.Năm chục năm trước, khi Arnold Bennet khởi sự viết tiểu thuyết ở Luân Đôn, ông còn nghèo lắm.Tôi lấy làm hổ thẹn đã có những ý nghĩ sai lầm về quý hãng.Sự bình tĩnh và lòng tin của nhà tôi, thật đã làm cho tôi vững lòng.Ông gặp tai nạn vào năm 24 tuổi.Vợ mới sinh con thứ nhì.Trong mấy tháng đông dài dằng dặc, chân tôi luôn luôn giá lạnh, và không bao giờ tôi tưởng tượng ở đời có người hai chân được ấm ráo trong mùa đông.Chịu không nổi, người sinh âu sầu, mất ăn, sức lực tiêu mòn, cho nên mặc dù làm lụng suốt ngày ở ngoài đồng, người cũng phải uống thêm thuốc tiến thực.
