Sau cùng nó kết thúc vào năm 1992.Liệu bạn có tôn trọng hay coi thường những người đã cố gắng và thất bại ?Cha tôi lớn lên với ý nghĩ rằng cách dạy con tốt nhất trong mọi trường hợp là phải thật “nghiêm khắc” và “cứng rắn”.Sự tò mò và hào hứng của chúng tôi được đẩy lên tột đỉnh và cuối cùng, ông bảo với chúng tôi đó chính là nghĩa địa và tất cả mọ người đều đã chết.Nhưng tôi e rằng chính điều chúng ta biết mới là một bài học lớn.Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi “phần thưởng” lại đến với họ.tôi quay lại và chỉ cách đó 4,5m, một khẩu M16 đang chĩa vào tôi! (May là lúc đó người lính ấy đã không nổ sung, chứ nếu không bây giờ tôi đâu thể ngồi đây viết quyển sách này).Hầu hết chúng ta đêu có khuynh hướng nghĩ rằng đau khổ , đau đớn và các rắc rối là điều gì đó tồi tệ.“Ông là một tên thầy tu dơ bẩn”.Vì thế, tôi luôn mong được đến trường, tuy nhiên đó cũng là nơi tôi vừa yêu vừa ghét.
