Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…Kể cả cái nhàm chán.Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.Bác nói chuyện với cháu.Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó.Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.