Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ.Tôi cất tờ giấy vào cặp.Tôi yêu và thương bác tôi.Từng trang, từng trang…Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết.Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh.Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.