Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.Ta thấy đã đủ ớn rồi.Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn.Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày.Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.