Nó là nguyên nhân của trạng thái không yên ổn trong tâm tư, nó như một bóng ma, luôn luôn phá quấy những cuộc vui của ta.Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho.trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Không có gì so sánh với nó được.Mỗi ngày từ 6 giờ chiều đến 10 giờ sáng - tức 16 giờ - thầy phải tìm cách luyện thân thể và trí óc, tâm hồn.Vậy bạn phải tiến chầm chậm.Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác.Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.Bạn bảo ngày của bạn đầy công việc rồi, đầy đến tràn trề ra ư? Bạn bỏ ra một ngày đến mấy giờ để lo vần đề cơm áo? Bảy giờ, phải không? Và mấy giờ để ngủ? Bảy giờ nữa ư? Tôi xin tính thêm hai giờ nữa cho rộng rãi.Và cả khi ta thấy nhiệm vụ quá sức ta, ta phải chịu thua, mà ta vẫn nghĩ rằng nếu bắt sức ta làm thêm được cái gì nữa thì ta ít bất mãn hơn.