Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo.Nếu buổi sáng, bạn bước lên xe với cặp tạ để luyện bắp thịt hoặc trọn bộ Bách khoa mười cuốn để học thêm, thì người ta chú ý đến bạn ngay.Muốn được công bình, tôi phải nhận rằng ông ta phí rất ít thời gian trước khi đi làm lúc 9 giờ 10 phút.Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả.Đó không phài là lời khuyên của tôi, mà là lời khuyên của những người khôn nhất, thực tế nhất ở đời.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Chính bạn là người tôi muốn khuyên đấy.Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm.Tôi phải kể lể việc riêng như vậy để khỏi bị buộc tội làm thương tổn quyền lợi của các nhà báo, khi tôi chống thói đọc báo trên xe buổi sáng.Nhưng mới đầu nên gắng sức in ít như vậy thôi.
