Sau tôi vào trường Trung học, rồi ngày qua tháng lại, quan niệm của tôi dần dần thay đổi.Tôi gặp một trường hợp khó xử.Và tôi cũng tin rằng có thể dẹp được tức thì 50% những ưu phiền trong lòng nếu chúng ta lập được một thứ kim bản vị riêng cho chúng ta, một thứ kim bản vị để đánh giá xem mỗi sự vật quan trọng tới bực nào đối với đời sống.Tôi có cảm tưởng sắp bị thần kinh suy loạn".Tôi vừa móc điện thoại lại, thì lại có người khác kêu.Nhưng ông không điên.Tôi bài bạc, ca hát, làm quen với bạn mới, thức tới nửa đêm.Tại trường, tôi không giỡn với các bạn, cả trong giờ thể thao nữa.Một cuốn sách có đánh dấu ta thấy hay hơn và đọc lại mau hơn, dễ hơn.Tôi theo cách đó 15 năm và không bao giờ nghĩ rằng có thể kiếm cách khác hiệu quả hơn được.
