Bây giờ thì tôi hết mắc cỡ rồi.Nghĩa là mình phải tự ngắm trân trân cái bộ mặt của mình trong gương, dù có phải thất vọng cũng ráng chịu.Trong 16 giờ đó thầy không phải kiếm ăn, không phải lo vấn đề tiền bạc, thầy sung sướng, rảnh rang.Nhưng những điều tôi nói về âm nhạc có thể áp dụng vào những nghệ thuật khác.vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.Tôi biết rõ sự khó khăn, tôi biết rằng nếu thất bại trong công việc đó thì kết quả có thể tai hại, nên tôi khẩn khoản khuyên bạn mới đầu nên làm ít thôi.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.Bạn thử theo đi, bạn sẽ thấy phương pháp ấy chữa được phân nửa những bệnh trong đời, nhất là bệnh ưu tư - cái bệnh khốn khổ, có thể tránh được và có thể làm cho ta mắc cỡ.Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút.
