Vào đầu các khóa học Tư Duy Triệu Phú, tôi thường hỏi mọi người: “Bao nhiêu người trong số các bạn đến để học?”.Như tôi đã kể ở phần đầu cuốn sách này, trong những ngày tháng túng quẫn, tôi đã may mắn nhận được lời khuyên từ một triệu phú là bạn của cha tôi, người đã có lòng trắc ẩn đối với cảnh ngộ của tôi.Tôi liền nói lớn: “Phải vậy chứ, cô gái! Hãy nhảy múa đi! Cô đang làm mọi người sửng sốt! Cô còn xứng đáng nhận 30 triệu đô-la cơ! Cô thật tài giỏi và cô xứng đáng có được số tiền ấy”.Người giàu không có gì khôn ngoan hơn người nghèo.Stephen không có khó khăn trong việc kiếm tiền, nhưng luôn khó khăn trong việc giữ tiền.Anh ta cứ gọi, gọi mãi.Quan điểm của tôi rất rõ ràng: việc tính toán chi phí của anh ta là việc của anh ta, không phải của tôi; và nếu anh ta than phiền rằng các chi phí phát sinh quá cao, thì anh ta phải xem xét lại quy trình làm việc.Có thể ví thu nhập từ việc làm như cách chúng ta đổ đầy “chiếc phễu tài chính” của mình vậy.Một trong những yếu tố then chốt trong hệ thống quản lý tiền bạc mà chúng tôi hướng dẫn trong các khóa Tư Duy Triệu Phú là cần tạo ra một tài khoản Vui chơi, tức là số tiền (có giới hạn) mà bạn tự cho phép mình tiêu xài phung phí và cho phép bạn “có cảm giác của một triệu phú”.Có bao giờ bạn từng cảm thấy mình có thể làm được bất cứ việc gì – chỉ cần bạn biết được nó là việc gì? Không gì tệ hơn là không có một định huớng rõ ràng.
