Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình.Tiếp theo thì còn tùy.Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày.Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính.Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết.