Và trên thực tế, trong số những người cứ khư khư không chịu thay đổi quan niệm của bản thân thì chưa đến 1/3 họ có cơ may cảm thấy hạnh phúc.Ra đường, những cuộc chuyện trò bàn tán sôi nổi về đội bóng lập tức làm cho bạn cảm thấy mình là một phần của cộng đồng, dường như có một điều gì đó thật tuyệt vời đã gắn kết bạn với những người hàng xóm và cả những nơi khác trong thành phố lại với nhau.Hạnh phúc là mong muốn được học hỏi, sáng tạo tìm ra những giá trị mới, hơn là những ước muốn được dạy bảo người khác.Nhưng có quá nhiều việc phải làm là mặt tích cực của sự "dư giả", trong khi có quá ít việc để làm lại là mặt tiêu cựu của sự thiếu năng lực và lười biếng.Hạnh phúc là biết mỉm cười với chính mình, nâng đỡ người khác chứ không phải chế giễu họ.Người tài xế vừa qua mặt cô trông thấy cô tấp vào lề cũng dừng xe lại.Tuy nhiên, trong cuộc sống cả hai nhóm người này lại hành động khác nhau để tạo ra - cũng như để củng cố tiếu tục tình trạng của mình.Sự khác biệt giữa người luôn hạnh phúc và những người ít cảm thấy hạnh phúc nằm ở chỗ - họ đã làm gì để xoay sở với cảm giác không mấy dễ chịu.Chúng ta đều biết câu ngạn ngữ: "cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng chỉ bắt đầu bằng một bước chân".Năm nay, Joe đã 42 tuổi còn người em nhỏ nhất cũng đã 21 tuổi.
