Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ.Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương.Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.Mọi nỗ lực nhồi nhét chỉ đem lại bi kịch.Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…Hồn nhiên đến đáng thương.Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.