Như vậy người khác sẽ tự đắc lắm.đều cần kiếm người để than thở."Tôi", "Tôi", "Tôi".Vì vậy khi đi câu, tôi không nghĩ đến cái tôi thích mà chỉ nghĩ đến cái mà cá thích thôi.Những người bán hàng biết rõ điều đó và ta phải bắt chước họ.Chẳng may ông có một kẻ thù trong hội nghị: người đó là một nhà giàu có, và có quyền thế trong tỉnh.Để tỏ ra mình là một người quan trọng, ông ta lại còn khuyên nên quản lý xí nghiệp ra sao.Một ông chủ như vậy, thì người làm công nào mà không yêu kính? Bất cứ ai mà không yêu kính? Một bữa, ông tới Bạch Cung, phải khi Tổng thống Taft và Phu nhân đi vắng, ông kêu lên từng người đầy tớ cũ và nồng nàn hỏi thăm họ, cả đến những chị phụ bếp cũng được hân hạnh đó.Vô phòng giấy của ông, tôi thấy ông đương bận kêu điện thoại.Và điều đó chúng tôi tất nhiên là muốn tránh.