Khi họ bước đi bằng đôi giày nhìn mới toanh, trong lòng họ nhớ như in tên họ của Tsugitaro.- Không có gì, mình chỉ hiếu kỳ nên ngồi xem thôi! Bạn là ai vậy?Nó vẫn đang ngủ quên trong bạn đó.- À, không có gì, bụi thôi, để nói sau đi, trễ giờ làm việc rồiDưới mắt của người bi quan, chúng là hai khái niệm hoàn toàn trái ngược nhau, phủ định lẫn nhau.“Điều này thật khó chấp nhận, đề dễ như thế mà, kỳ này mình không thể duy trì chuổi thành tích bất bại để lên mặt với cái lũ đáng ghét kia rồi” - Chíp nghĩ thầm, đôi mắt lệ long lanh đầy nỗi thất vọng.Chị công nhân vệ sinh đáng thương đành ra về với hai bàn tay trống.…Phải, là anh, chính là anh, giọng nói đó, câu nói đó không lẫn vào đâu được.Cái thích đó gọi là sự quí trọng.Tôi nhận ra một điều rằng, dù là ai nếu bạn tự tin với những gì mình đang có
