Ý thức hiện hữu mạnh mẽ hơn có nghĩa là ảo tưởng vật chất giảm tác dụng đi.Nhưng cái làm tôi ghê tởm nhất chính là sự tồn tại của bản thân mình.Đó là động tác co mình lại theo bản năng trước mối nguy hiểm, chứ không phải là tình hình phản ảnh tâm lý sợ hãi mà chúng ta nói ở đây.Cảm thấy bực dọc cũng ổn; cảm thấy tức giận, bồn chồn, vui buồn thất thường, hay gì gì khác cũng ổn – nếu không, chúng ta sẽ rơi vào tình trạng ức chế, xung đột nội tâm, hay chối bỏ.Hình tướng vật chất của bạn đang tan ra, rồi không còn gì nữa.So sánh với điều đó, hạnh phúc thực ra chỉ là thứ thô thiển.Sự yên lặng cũng không hiện hữu, và cõi Bất thị hiện cũng vậy.Tức là nó không còn giả vờ là bạn để lợi dụng bạn được nữa, không còn sống bám vào bạn được nữa.Rồi với những lần giải thích sai lầm đó, ý nghĩa thực sự của chúng đã hoàn toàn mất hẳn.Thời gian tâm lý là một căn bệnh tâm thần.