Năm chục năm trước, khi Arnold Bennet khởi sự viết tiểu thuyết ở Luân Đôn, ông còn nghèo lắm.Hai ba ngày sau, ông lại nhận được bức thư nữa của thiếu phụ và bà ta quả quyết rằng, mặc dầu khéo che đậy thế nào đi nữa, ông cũng vẫn là một kẻ "dối trá, phản bội và khốn nạn".Bỗng anh nẩy ra một quyết định, một quyết định lạ lùng và đẹp đẽ.Tôi sẽ không để cho họ làm như vậy".Chúa đặt tôi tới dòng nước trong.Trong những chương trên, tôi đã nói chúng ta nên làm gì khi bị chỉ trích một cách bất công.Mới rồi tôi gặp một thương gia ở Texas, đang ngùn ngụt lòng uất hận.Ông già nằm liệt giường ấy làm cách nào mà sung sướng như vậy? Bạn thử đoán xem.Thí nghiệm nhiều lần và sau cùng thấy chắc chắn rằng nếu chịu bỏ thêm chừng 5.Những chứng khoán của Công ty ông, được Sở Hối đoái Nữu Ước cho là có giá trị.
