Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này.Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng.Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác.Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý.Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.