Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ.Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng.Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.Ông lão giật thót mình: Ấm!Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt.Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.
