Lát sau tôi lẻn xuống.Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Tôi vẫn không nói lời nào…Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.Trượt theo hai bên má.Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.