Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ.Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.Thứ mà tôi hay bẻ bai.Nhà văn quì bên giường vợ.Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.