Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Sức khỏe phải tự mình giữ.Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.- Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa…Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm.Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp.
