Cảm nhận về cái tôi của bạn khi ấy được rút ra từ một nơi sâu thẳm hơn và chân thực hơn bên trong chính con người bạn, chứ không phải từ tâm trí của bạn.Mặc dù là một chọn lựa đơn giản nó cũng rất căn cơ.Không có thời gian, thì không có nỗi đau nào, không tiêu cực nào có thể tồn tại được.Chúng ta hãy xem xét qua một lần nữa kịch bản tôi vừa miêu tả trên đây.Tôi có cảm tưởng như thể đã cất bỏ đi một gánh nặng vậy.Cảm nhận sự tĩnh lặng bên trong.Trong cái tĩnh lặng hiện trú của mình, bạn có thể cảm nhận được cái thực tại vô tướng và phi thời gian của chính mình như là sự sống bất thị hiện ban phát sinh khí cho thân xác của bạn.Còn những người khác thì nỗ lực thoát khỏi thân xác bằng cách tiến vào trạng thái hôn mê xuất thần hay tìm kiếm các kinh nghiệm ngoài xác thân.Vấn đề này không liên quan gì đến trí thông minh theo ý nghĩa ước lệ của ngôn ngữ.Bằng cách tập trung vào cái thoáng chốc này và cố không dùng tâm trí đặt tên cho nó, bệnh tật rút lại chỉ là một hay vài nhân tố như đau đớn, suy nhược, hay bất lực về mặt thể xác.
