Ông hiểu rằng nếu không bỏ được ba tật ấy, không thể thành công lớn.Ông ta đã thay đổi hẳn.Vậy thiếu sự huấn luyện đó tất không sao bước lên bậc thang chót vót của xã hội được.Rồi ông bỏ ra hai năm để sửa soạn một phim phóng sự về đời sống ở Ấn Độ và Afganistan.Rồi tôi toan kiếm việc tại một nhà chuyên chở mà không được.Nhất là ông lại có thì giờ suy tưởng.Mùa xuân năm 1938, tôi đến bán ở gần Versailles [7].Tuần sau, ông Taylor mang đọc bức thư đó trước máy truyền thanh và nói thêm rằng: "Tôi có cảm tưởng thiếu phụ này không ưa chương trình phát thanh của tôi thì phải".Có thể rằng tôi không theo đúng chương trình ấy nhưng tôi cũng phải lập nó.Nếu có người chửi bạn là "một thằng điên", bạn sẽ làm gì? Giận dữ chứ? Đây, ông Lincoln làm như vầy:
