Có một ông già được gọi là Tái ông lần nọ mất một con ngựa.Nếu chúng không gấp gáp lên thì sẽ quá trễ để chúng học được một điều gì đó từ thất bại đó.Ông bắt đầu công việc kinh doanh bằng cách bán dép trong nhà, rồi bán giày trên các con đường của Carriedo, Quiapo, Manila.Nhưng dù thế nào đi nữa, điều đó cũng dẫn đến kết cục là sự sỉ nhục mà xã hội “dành cho” sự thất bại, điều này dẫn dắt ta trở lại với những gì tôi đã nhắc đến trong chương trước – xã hội đã áp đặt một giá trị hết sức thấp kém và tiêu cực lên kinh nghiệm thất bại.Có lẽ tôi không biết nhiều nhưng tôi sẽ cố gắng học hỏi”.Hôm nay tôi xin ca ngợi “người đàn ông xứ Galilee (Chúa Jesus) – vì tôi thấy gương mặt buồn bã của người khi chịu đau đớn trên thập tự giá ở Calvary, “phần thưởng” người nhận được vì sự hy sinh cho nhân loại.Đối thủ của tôi là một nữ sinh.Vì thế,tôi cứ giả vờ biết mọi thứ.“Bậc thang không bao giờ dành để nghỉ ngơi mà là để giữ cho bước chân của một người đủ dài để anh ta có thể đạt đến nới khác cao hơn.Gia đình ông không có đủ những thứ tối thiểu cho cuộc sống hàng ngày.
