Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non.Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than.Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt.Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé.Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.
